Anh đang đi qua những ngày tháng mơ hồ nhất cũng đời mình ... trống rỗng, tuyệt vọng. Đêm khuya gió lộng, lặng lẽ ngắm nhìn những khoảng không vô định, lại thấy cuộc đời sao lại thê lương, tịch mịch đến thế. Phải đến bao giờ mới chịu buông tha cho bản thân? Phải đến bao giờ, cái thứ tình cảm đớn đau minh tâm khắc cốt này mới chịu phôi phai? Đường đời dài đằng đẵng, muôn vàn lối rẽ. Lỡ lạc mất nhau ... biết đi đến đâu để tìm lại? Con đường em đi ... đã có nơi chốn để về. Cớ sao lại mãi nhớ nhung, mãi dày vò mình trong mớ ký ức hỗn độn. Ngày xưa tươi đẹp nhưng mãi mãi chỉ là xưa xa. Dù cố vươn tay nhưng sao còn có thể chạm tới ?
Anh vẫn muốn hỏi em nơi ấy có bình yên không, muốn thấy em cười thấy em hạnh phúc. Nhưng dặn lòng chỉ nên hờ hững, để em bình yên Dại khờ này ... mình anh gánh lấy ...đã đủ rồi ! Em đã có một cuộc sông trọn vẹn, có nhiều thứ để chia sẻ yêu thương. Nhớ đến chi những thứ quá xa xôi? Phải không em?
Nhiều lúc lại hoang mang đắm chìm trong nỗi nhớ, vẫy vùng mãi mới tỉnh cơn mê.Rồi lại muốn tìm đến nơi chỉ cho riêng mình, nằm xuống, ngủ một giấc thật sâu thật dài, xuyên qua u buồn, xuyên qua tăm tối. Để thời gian phong kín hết thảy. Không anh, không em không còn gì nữa. Để nhẹ nhàng trôi hết kiếp người.
Sẽ đi mãi đến cùng trời cuối đất ... mong thời gian,khoảng cách lấp đầy trống trải nơi anh. Để một ngày lại được đến gần em, ngắm nhìn, mà thôi không chua xót nữa.
Nhớ em, những ngày đầy nắng, áo dài tinh khôi ...
PAP, 26/3/2013.